Lảm nhảm 6
Ồ, không ngờ còn có thể gặp được quý vị ở đây... Haha tưởng tôi rời hố rồi à, vẫn chưa nhé hahahuhuhuhu...
Hôm nay tôi sẽ nói một chút về cảm nhận của bản thân đối với mối quan hệ của cô Hạ với Đường tổng. Ờm, đều là những gì tôi tự suy ra, hoàn toàn không có ý áp đặt.
Theo tôi nghĩ, cô Hạ với Đường tổng không có tình thì cũng phải có nghĩa. Cho dù cô Hạ là do ông già kia cài vào, nhưng tiếp xúc lâu dài hẳn cũng phải thấy được nét đáng yêu dưới cái vỏ cục súc bộp chộp kia( với tôi là thế đấy =)))) ), tôi cảm thấy một phần trong cô Hạ hẳn cũng phải có chút rung động, tôi không nói là "yêu", vì "yêu" với tôi là một thứ phải phát triển về lâu về dài, còn "rung động" chỉ là một cảm xúc nhất thời thôi, nếu không cố phát triển thì vẫn dễ qua đi. Mà lý do cô Hạ chỉ mới "rung động" với Đường tổng là vì chấp niệm của cổ với lão già kia còn quá lớn, tôi không nghĩ là cổ muốn hại Đường tổng hay gì, tính cổ khá tốt, nhưng lại lỡ chìm sâu vào lão già kia, là kiểu "yêu" vì không có được nên càng hy vọng, càng khao khát.
Còn về phần Đường tổng, đối với cô Hạ chính là kiểu "làm bạn trai theo công thức". Tuy nói tình cảm của nó với cô Hạ chỉ là ngộ nhận, nhưng nó có trách nhiệm, và trong khoảng thời gian ấy sẽ hoàn thành tốt cái vai "bạn trai" này của nó. Nếu quan hệ của cô Hạ và ông già kia bị bại lộ khi cô Hạ vẫn còn sống, tôi cũng không chắc Đường tổng sẽ làm gì với cổ. Vì trong nguyên tác, nó được tả là một người nóng nảy bạo lực, độc tôn, không dễ dàng tha thứ cho ai, đặc biệt là những người tính kế nó, coi trọng nó chỉ vì tiền bạc, cô Hạ lại "chẳng may" tính kế nó như vậy. Nó sẽ giết cô Hạ chứ? Nói đến đây, lại dễ thấy một điểm mâu thuẫn trong tính cách của nó khi so sánh với miêu tả trong nguyên tác. Bởi vì trên thực tế, Đường Ngự Thiên giữ bình tĩnh và kiểm soát khá tốt, ít ra là đối với người quen thuộc.
Tôi muốn nói đến Đường Nhiên Chi. Không như cô Hạ, người đã chết thì không thể tính toán gì được, khi bị phát hiện, Đường Nhiên Chi vẫn còn sống. Nhưng Đường tổng không hề lập tức xử lý, nó thậm chí còn cho người ta cơ hội nói thật, sau khi bị thất vọng cũng không đuổi tận giết tuyệt, nó chỉ không quan tâm đến nữa thôi. Không thể không nói, khi đó có lẽ nó đã bị ảnh hưởng bởi tính cách của thầy Tần, hoặc không thì cũng đã có một Tần Ý thu hút sự chú ý của nó nên nó mới không để ý đến mấy thứ râu ria bên ngoài?
Đường tổng làm bạn trai rất ổn. Tôi biết là nhiều người trách nó vụ nó chôn xác cô Hạ, tôi cũng biết là nghe sai trái vl nhưng nó không hề có ý thiếu tôn trọng khi làm ra hành động đó =)))) Với nó, đó là một cách chôn giữ kỷ niệm, nó có cái thói quen này từ hồi nhỏ mà =))) Vậy tại sao với thầy Tần thì lại có quan tài?
Well, hai việc này so ra cũng vẫn có điểm khác. Tần Ý đã thẳng thắn với nó từ trước, nói cách khác, nó có thời gian suy ngẫm và phản ứng, à và, cơ thể Tô Thất vẫn còn sống, đào đất chôn luôn thì.... Thôi bỏ đi, càng nói càng sai quá Đường tổng ơi huhu.
Còn việc với cô Hạ xảy ra quá đột ngột, khi đó đường não của nó ngay lập tức đưa ra quyết định như vậy vì ảnh hưởng từ 7749 quyển thanh xuân đau đớn nó từng đọc qua, 90% cảm tính, 10% lí trí. Nhấn mạnh lại, sai thì sai, nhưng thâm tâm nó lúc bấy giờ không hề có một ý niệm nào là không tôn trọng cô Hạ cả, chỉ là... cách thể hiện sự lưu luyến của nó dị hợm quá đà thôi hmmmmmmm...
Nhảm chuyện cá nhân một chút, hồi trước tôi cũng tưởng mình thuộc team sủng thụ, nhưng sau đó lại thấy đọc ngược công cũng không chịu nổi. Tôi khá không thích kiểu ngược "vì như vậy mới công bằng với cả hai", mà thích kiểu ngược hợp lý hơn, kiểu phải cho vào mới có thể giải quyết khúc mắc ấy, chớ ngược dông ngược dài cho "huề nhau" thì tôi phải né xa. Nói đúng ra là tôi theo phái bình đẳng hơn, trong một bộ có thể thích công hơn thích thụ hoặc ngược lại, nhưng tôi không hoàn toàn vì nghiêng về một phía mà muốn đẩy phía kia vào khó khăn cho thỏa mãn. Cho nên, thỉnh thoảng thấy có người vì một vài chi tiết mà cầu ngược này ngược nọ cho "đáng đời", tôi khá là... không hiểu cho lắm =)))) Không có ý gì đâu, thật đấy, chỉ là không hiểu được thôi =)))))
Hôm nay tôi sẽ nói một chút về cảm nhận của bản thân đối với mối quan hệ của cô Hạ với Đường tổng. Ờm, đều là những gì tôi tự suy ra, hoàn toàn không có ý áp đặt.
Theo tôi nghĩ, cô Hạ với Đường tổng không có tình thì cũng phải có nghĩa. Cho dù cô Hạ là do ông già kia cài vào, nhưng tiếp xúc lâu dài hẳn cũng phải thấy được nét đáng yêu dưới cái vỏ cục súc bộp chộp kia( với tôi là thế đấy =)))) ), tôi cảm thấy một phần trong cô Hạ hẳn cũng phải có chút rung động, tôi không nói là "yêu", vì "yêu" với tôi là một thứ phải phát triển về lâu về dài, còn "rung động" chỉ là một cảm xúc nhất thời thôi, nếu không cố phát triển thì vẫn dễ qua đi. Mà lý do cô Hạ chỉ mới "rung động" với Đường tổng là vì chấp niệm của cổ với lão già kia còn quá lớn, tôi không nghĩ là cổ muốn hại Đường tổng hay gì, tính cổ khá tốt, nhưng lại lỡ chìm sâu vào lão già kia, là kiểu "yêu" vì không có được nên càng hy vọng, càng khao khát.
Còn về phần Đường tổng, đối với cô Hạ chính là kiểu "làm bạn trai theo công thức". Tuy nói tình cảm của nó với cô Hạ chỉ là ngộ nhận, nhưng nó có trách nhiệm, và trong khoảng thời gian ấy sẽ hoàn thành tốt cái vai "bạn trai" này của nó. Nếu quan hệ của cô Hạ và ông già kia bị bại lộ khi cô Hạ vẫn còn sống, tôi cũng không chắc Đường tổng sẽ làm gì với cổ. Vì trong nguyên tác, nó được tả là một người nóng nảy bạo lực, độc tôn, không dễ dàng tha thứ cho ai, đặc biệt là những người tính kế nó, coi trọng nó chỉ vì tiền bạc, cô Hạ lại "chẳng may" tính kế nó như vậy. Nó sẽ giết cô Hạ chứ? Nói đến đây, lại dễ thấy một điểm mâu thuẫn trong tính cách của nó khi so sánh với miêu tả trong nguyên tác. Bởi vì trên thực tế, Đường Ngự Thiên giữ bình tĩnh và kiểm soát khá tốt, ít ra là đối với người quen thuộc.
Tôi muốn nói đến Đường Nhiên Chi. Không như cô Hạ, người đã chết thì không thể tính toán gì được, khi bị phát hiện, Đường Nhiên Chi vẫn còn sống. Nhưng Đường tổng không hề lập tức xử lý, nó thậm chí còn cho người ta cơ hội nói thật, sau khi bị thất vọng cũng không đuổi tận giết tuyệt, nó chỉ không quan tâm đến nữa thôi. Không thể không nói, khi đó có lẽ nó đã bị ảnh hưởng bởi tính cách của thầy Tần, hoặc không thì cũng đã có một Tần Ý thu hút sự chú ý của nó nên nó mới không để ý đến mấy thứ râu ria bên ngoài?
Đường tổng làm bạn trai rất ổn. Tôi biết là nhiều người trách nó vụ nó chôn xác cô Hạ, tôi cũng biết là nghe sai trái vl nhưng nó không hề có ý thiếu tôn trọng khi làm ra hành động đó =)))) Với nó, đó là một cách chôn giữ kỷ niệm, nó có cái thói quen này từ hồi nhỏ mà =))) Vậy tại sao với thầy Tần thì lại có quan tài?
Well, hai việc này so ra cũng vẫn có điểm khác. Tần Ý đã thẳng thắn với nó từ trước, nói cách khác, nó có thời gian suy ngẫm và phản ứng, à và, cơ thể Tô Thất vẫn còn sống, đào đất chôn luôn thì.... Thôi bỏ đi, càng nói càng sai quá Đường tổng ơi huhu.
Còn việc với cô Hạ xảy ra quá đột ngột, khi đó đường não của nó ngay lập tức đưa ra quyết định như vậy vì ảnh hưởng từ 7749 quyển thanh xuân đau đớn nó từng đọc qua, 90% cảm tính, 10% lí trí. Nhấn mạnh lại, sai thì sai, nhưng thâm tâm nó lúc bấy giờ không hề có một ý niệm nào là không tôn trọng cô Hạ cả, chỉ là... cách thể hiện sự lưu luyến của nó dị hợm quá đà thôi hmmmmmmm...
Nhảm chuyện cá nhân một chút, hồi trước tôi cũng tưởng mình thuộc team sủng thụ, nhưng sau đó lại thấy đọc ngược công cũng không chịu nổi. Tôi khá không thích kiểu ngược "vì như vậy mới công bằng với cả hai", mà thích kiểu ngược hợp lý hơn, kiểu phải cho vào mới có thể giải quyết khúc mắc ấy, chớ ngược dông ngược dài cho "huề nhau" thì tôi phải né xa. Nói đúng ra là tôi theo phái bình đẳng hơn, trong một bộ có thể thích công hơn thích thụ hoặc ngược lại, nhưng tôi không hoàn toàn vì nghiêng về một phía mà muốn đẩy phía kia vào khó khăn cho thỏa mãn. Cho nên, thỉnh thoảng thấy có người vì một vài chi tiết mà cầu ngược này ngược nọ cho "đáng đời", tôi khá là... không hiểu cho lắm =)))) Không có ý gì đâu, thật đấy, chỉ là không hiểu được thôi =)))))
Nhận xét
Đăng nhận xét