Chương 2- Mong mà không được cũng đừng cầu xin
" Diêu Địch? Đến sao không nói trước với anh một tiếng? Hôm
nọ có thấy em phải ghi hình tại thành phố A, xong rồi sao? Mọi thứ thuận lợi
chứ?"
An Diêu Địch không ngồi trong phòng nghỉ, mà là đứng ngoài hành
lang, dựa vào tường hút thuốc, ngón tay thon dài kẹp thuốc lá dành cho nữ, biểu
tình có chút phức tạp. Cô xoay về phía Cao Vinh, gật gật đầu, cũng không nói
chuyện, so với gương mặt đang tươi cười của Cao Vinh, quả có chút lạnh nhạt.
Đối phương không mở lời hỏi tình trạng gần đây của mình, yên
lặng một giây, Cao Vinh không thể không tiếp tục nói: "Lần này chỉ về một
thời gian ngắn à? Sắp tới rất bận sao?"
"Bận, lần này, tôi chỉ là tiện đi ngang qua, hai ngày nữa
phải bay đến thành phố G."
"Vậy à. Dù sao hiện tại em cũng là người nổi tiếng, bận
như thế cũng bình thường." Cao Vinh cười nói, "Vất vả lâu như vậy, có
mệt không? Tối nay em muốn về nhà nghỉ ngơi một buổi chứ?"
Phòng ở hiện tại là do Cao Vinh và An Diêu Địch cùng thuê từ
thời đại học. Lúc đó, hai người tỉ mỉ lựa chọn đồ gia dụng, bố trí rất ấm áp,
lại nuôi một bé mèo hoang, cũng như mọi cặp đôi khác, suốt ngày dính lấy nhau.
Hơn nữa, việc kết hôn cũng nằm trong kế hoạch tương lai.
Sau khi tốt nghiệp, Cao Vinh cố gắng kiếm thêm tiền, cộng với
một chút tiền được gia đình cho, anh mua lại căn phòng thuê kia. Mà lúc đó,
cuộc sống của hai người họ cũng không như vậy mà ổn định lại. Sau đó không lâu,
An Diêu Địch bởi vì may mắn, diễn một bộ phim có đầu tư, không biết thế nào lại
đạt được chú ý, cô có cơ hội, từ đó nắm bắt mà vươn tới hào quang màn ảnh, rất
nhanh đã có chút danh tiếng.
An Diêu Địch bắt đầu quảng bá ở khắp nơi, thời gian đầu còn có
khi rảnh rỗi tìm Cao Vinh, chia sẻ những chuyện lý thú mới xảy ra. Sau đó, dần
dần, lúc hai người gặp mặt, không biết tại sao lại không ai nói gì. Cao Vinh
phát hiện An Diêu Địch trở nên hơi xa lạ. Trước đây, anh không ngờ đối phương
lại là dạng người sẽ nói xấu sau lưng đồng nghiệp, liền đem việc này quy hết
cho áp lực công việc, Diêu Địch chỉ cần có cách giải toả mà thôi.
Lại như lần này trong hành lang, lần đầu tiên bắt gặp cô hút
thuốc. Cao Vinh hoàn toàn không biết cô có thói quen này từ bao giờ.
An Diêu Địch cứ càng ngày càng bận rộn, càng ngày càng có ít
thời gian trở về nhà.
E rằng, hai năm qua, nơi đó cũng không thể xưng là
"nhà" được nữa.
An Diêu Địch nghe đến đó cũng không có động tĩnh gì, chỉ thở
dài, nói: "Cao Vinh, tôi..."
Cao Vinh đột nhiên cảm thấy bất an, như là nghe được điềm báo
trước, vội vàng mở miệng ngắt lời: "Em đã đặt chỗ rồi chứ? Anh cũng xong
việc rồi, để anh đưa em đi ăn..."
"Cao Vinh", An Diêu Địch có chút bất đắc dĩ lập lại
một lần, cương quyết đem lời anh không muốn nghe nhất mà nói ra, "Chúng ta
chia tay đi."
Cao Vinh dừng một chút, đột nhiên nở nụ cười: "Em đừng như
vậy."
An Diêu Địch ngẩng đầu, đây là lần đầu tiên cô đối mặt cùng Cao
Vinh trong ngày hôm nay. Cô bình thản nói tiếp: "Quãng thời gian trước,
tiểu Lưu có giúp tôi gặp mặt ông chủ Trương. Không phải là tôi tình nguyện,
nhưng tôi thực sự không muốn gạt anh. Chúng ta hảo tụ hảo tán, gặp mặt được thì
chia tay cũng không là vấn đề."
Cổ họng Cao Vinh khô khốc, anh không phải là chưa từng nghĩ qua,
chỉ là lúc ấy, đối phương không nói, anh cũng làm như không biết. An Diêu Địch
cứ dễ dàng như vậy mà nói ra, dễ như thể dùng ngón út chọc thủng một lớp cửa sổ
giấy.
Cao Vinh một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Hai ta cứ như
bây giờ, vậy không tốt sao?
"Là tôi cảm thấy bản thân chưa đủ tốt... Chính tôi cũng
không vừa lòng với bản thân," An Diêu Địch không thể nói dối Cao Vinh, thẳng
thắn nói ra, "Cao Vinh, chúng ta quả thực không thể tiếp tục cùng
nhau."
Cao Vinh im lặng nhìn đối phương, có chút không thể nào nhìn
ra, người hiện tại đang ở trước mặt và nữ sinh nhỏ cùng anh cười đùa, bày
trí gian phòng năm đó là một.
Anh cũng không biết nên nói tiếp thế nào, chỉ là ngực bị nghẹn
đến khó chịu, đột nhiên muốn rời khỏi chỗ này, rời đi thật xa. Anh không nói
lời nào, mà An Diêu Địch cũng không lên tiếng, một câu cũng không nói nhiều với
anh. Trầm mặc một hồi lâu, Cao Vinh gật gật đầu, nửa ngày mới miễn cưỡng mà bật
ra một câu: "Vậy được, chúc em sau này gặp nhiều may mắn."
An Diêu Địch thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, trong tưởng tượng của cô,
Cao Vinh sẽ dây dưa không nghỉ. Như bây giờ, bình tĩnh chấp nhận chia tay, thực
sự không thể nào tốt hơn.
"Đồ đạc của tôi sẽ do trợ lý đến lấy." Kỳ thực nửa năm
qua, An Diêu Địch đã sớm không quan tâm đến đồ đạc lưu lại trong căn phòng kia.
Cô thấy Cao Vinh nghiêng đầu, không có bộ dạng muốn tiếp tục nói chuyện, cũng
không dừng lại lâu, quay người rời đi.
Cao Vinh không biết đã đứng bao lâu, đầu óc có chút trống rỗng.
Đoạn tình cảm sớm đã tràn ngập nguy cơ này, cuối cùng cũng kết
thúc, mà một khi đã kết thúc, Cao Vinh mới phát giác, những hồi ức đẹp đẽ trước
kia, phút chốc trở nên xa lạ đến không thể nào với tới.
Anh sững sờ, lại nghe bên cạnh truyền đến tiếng bước chân của
người khác. Suy nghĩ đầu tiên của anh là, An Diêu Địch quay lại, đầu óc không
tỉnh táo trong khoảnh khắc, Cao Vinh mới ý thức được tiếng bước chân là do giày
đế bằng phát ra, không phải giày cao gót của An Diêu Địch.
Anh quay đầu, vô cùng ngoài ý muốn mà nhìn thấy Tôn Duệ, một bộ
dạng tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
"... Tôn Duệ?"
"Không phải, tôi vừa mới huỷ đặt bữa cho tối nay, nên không
có việc gì làm. Vừa nãy, tại rảnh rỗi không việc, nên mới lượn lờ lắc lư đi dạo
trong đoàn phim..." Tôn Duệ lúng túng nói, "Trùng hợp, thật sự chỉ là
trùng hợp, tôi không hề cố ý nghe trộm. Anh yên tâm! Tôi bảo đảm sẽ giữ bí
mật."
Cao Vinh: "..." Vốn dĩ cũng không biết anh nghe thấy,
anh ngược lại sảng khoái, cứ như vậy tằng tằng một hơi mà thừa nhận tất thảy.
Hiểu sai biểu tình lúc này của Cao Vinh là lo âu và hoài nghi,
Tôn Duệ mở miệng hỏi ngược lại: "Anh không tin tôi sao? Tôi chẳng nhẽ còn
thiếu chút tiền này, muốn lấy hai người các anh ra mà tám chuyện?"
"Tôi..."
Cao Vinh vừa mới chịu đả kích, nói chuyện có chút chậm, vừa mở
miệng ra nói một chữ đã bị Tôn Duệ chặn họng: "Hơn nữa cũng không thể
trách tôi nha, chuyện quan trọng như vậy, thế mà hai người các anh lại đem ra
ngoài hành lang mà nói?"
Cao Vinh giận quá mà cười: "Có phải tôi muốn đâu? Anh
cũng nghe được. Tôi cũng đâu có chuẩn bị gì?"
"Như vậy... Tôi nói này, anh cũng đừng quá thương tâm, có
câu người không thể chỉ treo cổ trên một cây. Tôi thấy, người tốt hơn so với cô
ta trong ngành này còn nhiều màem gái nhỏ đối diễn với tôi hôm nay không phải
rất được sao?...Thất tình thì sao chứ? Đã như vậy, anh cứ nghĩ, ngày mai phải
tiếp tục quay, cứ như thường lệ mà đập clapper board là ổn."
Không đề cập tới quay phim còn không sao, vừa nhắc tới, Cao Vinh
đã bắt đầu nghĩ, sáng sớm ngày mai còn phải tiếp tục xem hàng trước mặt này phá
diễn, nhất thời cảm thấy, cuộc đời đã không có hào quang lại càng thêm u ám.
"Anh câm miệng cho tôi." Cao Vinh trong lòng đang nóng
giận, quăng lại một câu liền quay người, đẩy cửa tiến vào phòng nghỉ.
"Anh...!" Tôn Duệ từ nhỏ đến lớn chưa từng bị người
khác đối xử như vậy, thầm nghĩ thái độ của mình vừa nãy cũng không sai, nhất
thời có chút bất mãn. Mà hắn lại nghĩ tới đối phương là vừa mới thất tình,
khẳng định nội tâm còn yếu đuối, có hẹp hòi chút cũng bình thường, thế nên
liền lười so đo.
Nhận xét
Đăng nhận xét