Chương 3- Mong mà không được cũng đừng cầu xin
Cao
Vinh không biết đêm nay đã về nhà như thế nào. Sau khi vào cửa, các loại hồi ức
ồ ạt kéo đến, làm anh khó chịu đến không thở nổi. Anh mở bình rượu, cũng không
ăn tối, chỉ ngồi trên thảm trải sàn ở phòng khách, mượn rượu giải sầu.
An
Diêu Địch thà chọn một lão khọm già gấp ba lần cô cũng không chọn anh. Cao Vinh
càng nghĩ càng bực mình, nhưng lại không thể làm gì.
"Meooo~"
Một
bé mèo tam thể lại gần, cà cà vào ống quần Cao Vinh, anh quay đầu nhìn nó.
"...Tiểu
Hoa."
Tiểu
Hoa biết rằng tâm tình Cao Vinh lúc này đang không tốt, lấy đầu hết cọ lại dụi
vào ống quần anh, chốc lát đã tự mình phát ra tiếng gừ gừ đáng yêu từ cổ họng,
ra chiều thoải mái lắm.
Cao
Vinh sờ sờ cái đầu lông xù nhỏ, tâm tình phức tạp.
Hồi
đại học, anh nhặt được bé mèo hoang nhỏ này tại một trường học gần đó. An Diêu
Địch cảm thấy nó thật đáng yêu, liền không đưa đến trạm cứu trợ mà quyết định
cùng nuôi nấng. Nhưng mà sau này, phần lớn thời gian đều là do Cao Vinh chăm
sóc.
Một
mặt, nhờ vào công phu làm nũng của của Tiểu Hoa, vết thương lòng của Cao Vinh
được chữa khỏi chút ít. Mặt khác, lại vì vậy mà nghĩ tới lúc trước, bây giờ
cũng không nói được là cái tư vị gì.
Vốn
dĩ muốn một người một rượu, uống đến sáng, nhưng Cao Vinh vẫn khống chế được.
Nghĩ tới sáng sớm ngày thứ hai còn phải làm việc, nếu mà uống suốt đêm, thể nào
trạng thái cũng không được tốt. Cuối cùng, tầm hơn ba giờ sáng, quyết định
lên giường nhắm mắt nghỉ ngơi. Việc cần làm cứ làm, theo đà mà tiếp tục quay
phim, mục tiêu là kiếm được tiền lời, Cao Vinh rất tin tưởng hướng suy nghĩ
này.
Nghĩ
thì như thế, nhưng chấn thương hậu chia tay vẫn không thể tránh khỏi.
Ngày
thứ hai ở trường quay, nhiệt độ không khí rất thấp.
Người
ở chỗ này đều cảm thấy, tâm tình của đạo diễn Cao hôm nay rất rất kém, siêu
cấp kém.
Bình
thường, khi xảy ra vấn đề, Cao Vinh còn có thể chỉ điểm hai câu. Ngày hôm nay,
trong quá trình quay chụp, anh cơ bản không nói lời nào, sắc mặt rất không dễ
nhìn, có vấn đề cũng chỉ nói duy nhất một từ: "Làm lại."
Nhưng
rất may, anh cũng không phải loại giận cá chém thớt, mình khó chịu thì phát
tiết lên người xung quanh. Dù bầu không khí trường quay có chút căng thẳng, quá
trình vẫn rất thuận lợi. Các diễn viên thở phào nhẹ nhõm, chỉ có thể cố gắng
làm tốt nhất phần diễn của mình.
Đa
số mọi người cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có trợ lý của Cao Vinh mơ
hồ đoán được. Ngày hôm qua, trước khi đạo diễn Cao gặp cô An còn bình thường
lắm, e rằng hai người này hôm qua đã xảy ra tranh chấp.
Tôn
Duệ cũng biết —— hơn nữa, hắn là người duy nhất biết rõ chân tướng.
Cố
hết sức quay lại cảnh chưa hoàn thành ngày hôm qua sau mười lần vỗ clapper
board, Tôn Duệ ngó nghiêng xung quanh một chút, thấy không ai để ý tới mình,
mới "vèo" một cái đến chỗ Cao Vinh.
"Anh có khoẻ không?"
Cao
Vinh quanh đầu thật nhanh, liếc mắt nhìn hắn, miễn cưỡng nói: "Anh nói xem?"
"Cảnh lúc nãy ổn chứ? Khuya hôm qua tôi về nhà là luyện lại ngay, anh nhìn ra được
không?"
"..." Nói thật, Cao Vinh phải nghe đi nghe lại đoạn thoại kia đến mòn cả tai rồi,
liên tục quay nhiều lần, đến nỗi nhắm mắt một cái là lời thoại lại tự động tuần
hoàn văng vẳng trong đầu.
"Cũng được." Cao Vinh dối lòng mà nói ra một câu.
Tôn
Duệ lập tức khoác lên mình một bộ tự mãn.
Cao
Vinh không hiểu, cảnh đơn giản như vậy kéo tận hai ngày mới xong thì có gì để
vui vẻ.
"Này,
anh và An Diêu Địch quen nhau mấy năm rồi? Tôi có chút tò mò." Tôn Duệ cũng
không đi ngay, nhỏ giọng, vô cùng thần bí hỏi.
Vào
thời khắc này mà tò mò hóng chuyện, chả khác nào đang xát muối lên vết thương
của Cao Vinh, nhưng mà hôm nay phỏng chừng vì anh đã bình tĩnh hơn nhiều, nên Cao
Vinh nhịn —— Tôn Duệ này chính là tiền mặt hình người, Cao Vinh tự thôi miên
bản thân.
"Bắt đầu quen nhau từ rất lâu rồi." Cao Vinh thuận miệng đáp cho có lệ.
"Cái đó..."
Tôn
Duệ còn muốn tiếp tục hóng hớt, khoé mắt lại nhìn thấy Lưu Tư Hiền cùng trợ lý
của anh ta. Phần diễn của nam thứ hôm nay bắt đầu hơi muộn, buổi trưa mới tới
cũng là bình thường. Tôn Duệ lập tức chả màng bát quái chi nữa, quay đầu, hai,
ba bước đã đến phía bên kia.
Toàn
thân hắn toả ra một thứ mùi ngọt nị của mấy người đang chìm trong tình ái, làm
Cao Vinh nghẹn một trận, hận không thể đóng gói hắn cùng họ Lưu ném đi.
"Hôm qua thế nào?" Tôn Duệ tự nhiên mà chen vào giữa Lưu Tư Hiền và trợ lý.
"Cái gì?" Sắc mặt Lưu Tư Hiền thoáng có chút không hiểu gì.
"Gặp mặt bạn bè ấy."
"À...
Đều rất tốt. Ừm, sau khi tốt nghiệp, rất nhiều người đều đổi nghề, đã lâu không
gặp bọn họ." Lưu Tư Hiền dừng một chút, cười nói.
Tôn
Duệ gật gật đầu, cũng không mảy may nghi ngờ, liên hỏi xem buổi tối đối phương
muốn ăn cái gì. Nói chưa đến hai câu, Lưu Tư Hiền đã bị Cao Vinh thúc giục đi
trang điểm. Tôn Duệ đặc biệt bất mãn đối với việc này: "Này, anh khó chịu
vì thất tình, tôi hiểu, nhưng cũng đừng đem tâm tình hỏng mà phá hoại người
khác chứ."
Cao
Vinh muốn bùng cháy, Tôn Duệ cứ mở mồm ra là lại nhắc thất tình này thất tình
nọ, nếu không phải nhìn thấy biểu tình chân thành của hắn, Cao Vinh thật muốn
cho là người này đang cố ý nói như vậy để chọc tức anh.
"Đến trường quay thì phải tranh thủ thời gian đóng phim, làm xong sớm càng có thì
giờ cho hai người yêu đương."
Cao
Vinh tỉnh bơ nói như vậy, quay đầu, lại ngồi lên ghế đạo diễn, nửa câu tán gẫu
cũng không có thêm.
Buổi
tối, sau khi quay xong, Tôn Duệ liền lôi Lưu Tư Hiền đi ăn bù cho ngày hôm qua,
như một làn khói, chạy đi chẳng còn thấy bóng dáng. Cao Vinh muốn nhắc
hắn «Về xem kịch bản nhiều nhiều chút» cũng không tìm được người.
Cao
Vinh một tay thu đồ đạc, một tay cầm điện thoại đang không ngừng rung trên mặt
bàn: "Vâng? Vừa nãy tôi đang quay phim, thật xin lỗi."
"Có phải là Cao tiên sinh không ạ?"
"Vâng,
có chuyện gì sao?"
"Tôi là trợ lý đương nhiệm của An Diêu Địch, anh gọi tôi tiểu Lưu là được. Tôi hiện
tại đang ở thành phố S, muốn giúp cô ấy lấy một vài thứ, không biết ngài hôm
nay có rảnh không?"
"À," Cao Vinh trầm mặc một hồi, đáp ứng nói: "Có, buổi tối cô tới đi, địa chỉ cô
biết chứ?"
"Không biết, nhưng tôi có thể đi hỏi."
Cao
Vịnh nhẹ giọng nói: "Đừng, cũng không cần thiết, như vậy lại phiền đến cô ấy.
Để tôi nói đi, hoặc cô đến nơi thì gọi vào số này, vậy được chứ?"
"Vậy phiền phức cho ngài rồi." Đối phương khách khí nói.
Cúp
điện thoại, Cao Vinh thậm chí có điểm muốn cười. Cứ như vậy mà bị quăng đi
hoàn toàn, anh bây giờ vẫn không tự chủ được mà muốn trốn tránh, chỉ lo trợ
lý của An Diêu Địch đem thảm trạng của anh báo cho cô.
Anh
tuỳ tiện ăn một bát mỳ vằn thắn ở gần đoàn phim, rồi vội vàng lái xe vào thành
phố, nghĩ phải nhanh chóng trở về, lấy đồ đưa cho trợ lý. An Diêu Địch muốn
mang đi, liền để cô lấy, nếu cô không muốn, ném đi cũng được.
Về
đến nhà, Tiểu Hoa chậm rãi đi tới cửa kêu lên một tiếng, xem như là nghênh tiếp
anh trở về. Cao Vinh không nhịn được mà nở nụ cười, tiện tay mở một hộp đồ ăn
cho nó, sau đó liền bắt đầu lục tung đồ đạc, đem quần áo, đồ dùng của An Diêu
Địch đều lấy ra, ném vào một cái thùng bìa.
Tâm
tình Tiểu Hoa thật tốt mà liếm đồ hộp, tình cờ ngẩng đầu liền thấy Cao Vinh
đang tự chơi đùa đến một đầu đầy mồ hôi, nghi hoặc nhìn anh, không biết chủ
nhân mình đang làm gì.
"Tiểu Hoa à, sau này mẹ con cũng sẽ không trở về," Cao Vinh cùng tiểu Hoa tâm sự, "Cơ mà, hai ta cứ ở cùng nhau như vậy, cũng rất tốt, đúng không?"
Cao
Vinh không biết Tiểu Hoa nghe có hiểu hay không —— mà có khi nó còn không nhớ
tới An Diêu Địch. Lắc lắc đầu, anh tiếp tục thu dọn đồ đạc. Lúc trước, vào thời
điểm bọn họ mang Tiểu Hoa về, yêu thích mà tự gọi mình là ba mẹ của bé cưng ——
nhưng mà bây giờ, anh cùng Tiểu Hoa, xem ra là phải trở thành gia đình cha đơn
thân rồi.
Cũng
không lâu sau, chuông cửa liền vang lên. Sau khi vào cửa, trợ lý của An Diêu
Địch gật đầu, cũng không nhiều lời, trực tiếp kiểm tra đồ vật trong thùng: "Có hơi nhiều, để tôi gọi điện thoại hỏi cô ấy một chút."
Cao
Vinh gật đầu.
Rất
nhanh, An Diêu Địch ở đầu kia điện thoại, chỉ huy trợ lý của cô lấy một vài đồ
vật nhỏ, quần áo dứt khoát không mang đi một bộ nào, hiện tại toàn thân cô đều
là hàng hiệu, còn được người ta tài trợ, vậy nên coi thường những đồ trước
đây.
"Vâng đều tìm được... A...! Này, này, sao lại có một con mèo ở đây, doạ tôi hết
hồn...!"
Tiểu
Hoa bước đi lặng yên không một tiếng động, mới vừa ăn xong đồ liền từ trong góc
đi ra, doạ sợ trợ lý của An Diêu Địch. Chính Tiểu Hoa cũng giật mình, nếu không
phải có Cao Vinh bên cạnh, phỏng chừng đã bị doạ sợ mà ngã xuống ghế sô-pha.
"À, vậy là cô cũng biết? Hả?... Là hai
người cùng nhau nuôi?"
Cao Vinh nghe vậy, đột nhiên có chút sốt
sắng. Chẳng lẽ An Diêu Địch muốn mang Tiểu Hoa đi? Cô làm gì có thời gian chăm
sóc động vật.
"À, là như vậy sao?"
Cao Vinh lắng tai nghe một lúc, cũng
không nghe được cái gì. Mà trợ lý sau khi bỏ điện thoại xuống cũng không nhắc
lại vấn đề này, Cao Vinh biết mình đã nghĩ nhiều quá rồi, có khi đối phương
cũng không để Tiểu Hoa ở trong lòng.
"Những thứ này là đủ rồi, chị An hiện
tại cũng không thiếu thứ gì. Còn lại, hẳn ngài cũng biết nên xử lý thế nào,
phiền phức ngài rồi."
"Ừ."
Nhận xét
Đăng nhận xét